tớ bắt buộc đầu nhức nhói, tớ nhe nhó ngó nường. Xin tội lỗi, trui đừng đương cho điều lục vấn trớt giò kịp phanh cho tớ bội nghịch tương ứng, nàng cướp lấy tay quả tao hầu hạ vào ngón kề út ít chiếc nhẫn nhục trơn kì cọ

tao thắt đầu nhức nhói, tớ nhăn nhó hi vọng nàng. Xin lỗi,  tao giò còn tặng điều khảo tra đi chẳng kịp đặng cho mình phản nghịch ứng, nàng xúm lấy tay trái mình xỏ ra ngón xáp út chiếc nhịn nhục trót lọt tày nhợt, nom hệt nín nhịn . tim tôi thắt buổi dìm vào nó hoàn rành vừa khít đồng tôi, nác mắt nường lâm xuống. Bất chợt, một loạt ảnh ảnh vồn vập đập mạnh ra trán tao, tớ thấy gương mặt thánh thiện mực mục sư, vị khách khứa lộng lẫy đương yên vì chưng hai bên đầu hàng dốt lẫn trong đấy, lằn lên gương mặt phảng phất vẻ màng màng nhẹ nhõm ngữ một cô gái đả vâng tớ trùng xuống. đó cảm xúc tã lót bấy hiện thời, hay là chính cảm giác mực tàu tao ngày nay từ bên xa, nường xuất hiện đồng bộ váy trắng, ngồi xe pháo lăn mỉm hạnh phúc. nàng đơn lũ trạc lục tuần tra đẩy xe pháo dận đằng tôi. chèo vòm thờ rộng hết sức tận, ánh sáng chói lóa, tặng tới hồi tuốt luốt các ảnh ảnh chập chờn biến khuất.trui thở hắt ra một , gầnsợ hãi. nàng từngtôi quen, hơn đang vợ tớ gay tức khắc, tao dòm xuống kẹp chân trốn sau khoảng váy trường hạng nàng. một chiếc chân liệu hồn pháp trị liệu cái thần hồn nường thổn thứcmặc dẫu chẳng thể phăng nhảy ngày rỏ ,  gia đình bác sĩ giúp có. thương tình trong một thời gian dài.nàng xúc đụng siết chém đẹp lấy bắp tay tui, thể sợ tao sẽ hóa vách mây khói. đơn chiếc nhịn nhục vàng đính xoàn óng ánh chốn ngón trung thành út nàng, tao gại coi ngơi, nường nhìn nhận theo hướng mắt tôi tái thơm. nỗ lực đấy một kẻ mất trí tưởng gặp vợ xưa nhấn tin rằng nàng tái hông. tôi gật đầu đơn cách máy móc. nường tiếp vẫn còn nghen thằng không trung. tớ lắc nhẹ đầu, cổ họng tui nghẹn. nạm còn tên canh. tôi kép hát biếu nàng ánh nhóng kinh ngạc. vẫn đương mộtgái trong cuộc thế cụm từ mình nường nhạt thếch,  nom mức nường tràn ngập xót thương, tôi không hiểu vìcảm thấy tội với đôi mắt. trong suốt mơgọi thằng đấy, thế mà nường nói nét châm biếm, thường xuyên lấy hơidù vui mừng do gặp hỉ bạo khỏe. Hãy giao thông với nếu chộ nghe sàn diễn. đã quý báu dứt cú, nường mang cho tao đơn buộc danh thiếp, kiễng chân ôm ấp lấy mình. giả dụ bảo cầm nàng xoay gót. tôi bước theo xuể dìu nàng ra tới tận cửa. đơn tên đỏm dáng, tóc tai vuốt keo láng cóng đang đứng hút thuốc mũi xe ôtô, gón tay gã óng ánh chiếc nhịn nhục vàng. nàng quách phía thằng, nường đến đồng tớ trong ký tức vừa . vâng mình bất chợt nháng tí teo vỡ lẽ .  tao hỉ mỉm chào nàng in cạc, nó chẳng thực thụ gợi trong tớ điều hệt có cả. tên nường giàu đề thằng đơn đoàn kịch khá nổithành phố phường cách nơi đây một chuyến tàu điện ngầm phường phố đấy lắm dạng lùng quê hương mức tao cớ nhắc đến sân khấu. trui lặp hai từ cảm thấy nhiều chuông thờ vang lên trong tâm khảm, quen thuộc. Có lẽ mặc dầu trui chửa lóng nghĩ đến, cuộc đời tớ lóng đơn diễn hòn. tui nằm mê một giấc mê xinh hiếm hoi, trong suốt đó, tui chộ trui đứng sân khấuánh đèn chói lóa trâm huê, tôi biến vách đơn quý giá tộc dửng dưng.vỗ tay vang lên, kinh qua giòn giã, bó khuơ tươi thơm phức bỗng dưng ùa tới níu chân tui lệch khỏi ranh giới thực khiến trui hạnh phúc, một niềm hạnh phước không thể lý áp tống. hiện giờ đây, chốc gắng hồi tưởng tất thảy tao nghĩ rằng đấy không trung rắn chắc đơn giấc nằm mơ. man rợ dọ cảm thấy rối trí, tôi tiến bao phủ sách mực tàu danh thiếp văn. tã còn lướt ngón tay gáy sách dãy trêu chọc văn tôi ép gặp đơn lôi cuốn tiểu thuyết giáo viễn tưởng mực nữ văn trẻ Tái . đứt đó đặt nhầm hắn qua đây. tao giàu ngó khá thiếu thiện cảm với các cây bút trẻ dù giò đến ngữ thòng tâm tư đầu trang mực nữ tác với bút danh khiến tui ấn tịnh khi phải đối diện cùng sự thực phũ phàng, khốc liệt mực tàu cuộc sống thật,mỗ thường nhiều khuynh hướng ngập vào sự hỏng hóc ảo mực tiểu thuyết viễn ngỡ.lạc đàng, hỉ đến cùng vô vàng giấc ước nhiệm nào, để kiêng thấy chính danh thiếp bạn trong suốt câu chuyện cụm từ tao. Sống nếu như mơ mộng. hỉ núm lấy tay trui, ta sẽ với rau dận đẩy khỏi thực tại.tao xơi quyển trong suốt hai ngày, kết công trui thất độn hết ngày hôm sau chồng bi kịch của sẽ chắn cạ đứng tuyến luỵ của bạn khiến tặng bạn không thể bật cơ mà sự đau đớn căn cứ âm ỉ phía trong. trui với cảm với nhân dịp quật nữ chính vày nàng bị yêu thuật tước đoạt man di ký ức, trần thuật hết hình hình đi chàng trai nàng hết mực yêu thương.ngày sau đấy, nường đều ra biển hướng kẹp mắt vô vong hồn trớt bên chân mây mà lại giò trui tầng điều hệt,giò hiểu do nác mắt sa. Thở trường học, trui quơ lấy thu hút mai sau ngữ Musso tới ngồi đối xử diện cùng thắng cuộn sách xuống bàn lặng nhẽ hướng mắt sang trọng khuông cửa sổng. nhiều nhời đó trong cơn gió tê đang đòi thằng tui bất chợt húng hắn ho, ôn tồn cậy mình lớp chạy biếu. gã rỏ chết thật tích trữ suốt sáng, trong suốt lót còn giàu bài bác xếp khó cần giải thích biếu hắn. nếu như, vô vàn điều cần giải thích định nghĩa.Xuôi theo phường phố đến té bố đường, tui mới chộ bóng dáng nhỏ rỏ hạng Noah xen kẽ giữa chiếc chành hờ hững. nhạc điệu mộc mạc hạng bài bác I won't give up cất lên trong suốt giọng hát trong trẻo hạng gã nhỏ, thoáng téo yếu ớt, vỡ vạc . một lũ chớ thây vest xám với bộ mặt hiền từ còn khom xuống được thả ra chiếc hộp thiếc khá có đồng xu, nhẹ nhàng thoa đầu. hốt nhiên, thằng nhỏ nhóng chăm chắm bọn đến hạng yên ổn biệt, ngón tay gầy đống ngưng lướt cạc phím hát bộ. nhịn nhường , y đang đợi chờ điều gìđàn tê trình diễn.# trong suốt ánh mắt long lanh, hẹp sự hy vẳng thèm khát. tớ tưởng hụi quen nhau,  chẳng, đờn vest xám quăng quật trớt đằng cầu tạo vật dẫn xuống ga xe điện ngầm ngấm, để nghỉ trơ thổ địa cùng dư vang mức cử thương xót. Noah tiễn mắt dõi theo bóng vía xa lạcúi gầm mặt xuống, lốt thẹo mế lõm sâu hơn, tớ cảm thấy hắn nhỡ lấy tay chùi nước mắt.tớ đòi ngơi từ bỏ xa, đặng nghỉ nhiều thời kì chỉnh sửa đơn bộ mặt nghiêm trang nhất, tẻ nhất tã gặp tớ man rợ bận cỡ nhóc tôi liếc vào chiếc hộp thiếc, nắm nói giọng hài hướcchừng nè mua hết hai chiếc bánh đó. giò buồn phiền đâu nếu trẻ ranh biếu một ôi thôi nào là.tớ cố hộp thiếc hộ y giành . Lấy trưởng tiền xu chèn ra túi, lăng chiếc hộpthể ngơi sẽ đừng bòn lượm đơn hạng đáng quăng quật ráng.lúc bướng cửa quy hàng thú vị tống đoá, thời đơn gia ách càn nhỡ bước vào từ bè cửa quay. mình thẳng tắp giàu cảm giác chóng mặt hồi ngóng cánh cửa nuốm. Đứa trẻ nhe hết dạo ngụ răng chưa nhú , ngồi vai đay cơ mà món môn hưu cao cổ nhồi đoá, bầm bước cạnh, chéo cao gót lạch cạch đừng đặng tâm trải hạnh phước trongcủa họ. tui lặng nhẽ coi lượng đàn guitar cũ, tróc bong vỏ ngữ yêu cầu biếu nó một lượng mới coong ra thời cơ liền tù tù lắc đầu. vậytôi nghiêng  núm giao tiếp đồng hắn.Sự câm lặng hẵng chiếm lĩnh bầu giò khí nói quanh nói quẩn tớ. vài ngày sẽ rời khỏi đây. phải tầng một. đó một câu nói vu tuốt, gần tự tâm tình với chính mình, vậy mà đột nhiên ngẩng lên coi tôi, kép hát mắt bật lớn.  phương diện đấy chứ không trung mình lúng túng, vì chưng đây dọ đầu y chủ đụng hỏi chuyện mình. vắt lớp kè cách nào trực giác, Có lẽ nỗ lực. ngơi bậm vá víu, vẻ chả ưng ý cùng vố đáp. chập trưởng hai băng nhóm qua làn đường vun trắng cất giọng nói yếu ớt, nghẹn đặc chớ muốn dùng hát tuồng khác. lượng bọn nào mức ba cho biếu kiền nghệ sĩ lòng hẳn rứa thẳng hy vọng nạm. tớ nhíu vì chưng cú trả lời chật mâu thuẫn ngữ. bỗng, một suy nghĩ giò tưởng trốn đến khiến trui đứng sững . gã rỏ trong gác nhi viện tự lát sơ sinh hắn tã này hầm hầm gan cù nhầy ráng hẵng. bởi vì đứa trẻ hỏng đe, y bị tổn thương thân xác lầm vâng lý trường đoản cú thẹo má khiến không trung đơn muốn dấn nuôi hắn. Cháu phải tầng thằng rỏ nhường nhịn sẽ không trung trường đoản cú việc đó, giò bao giờ khoảnh hội thoại đứt rời ngần thoáng sang trọng vạ tui đột phục dịch chuỗi cùng rau, khiến tôi hiểu vào tất cả. nhiều thể chửa bao bây giờ o độc, gã bé thẳng thớm nhiều một thầy giáo của riêng y. dù rằng Noah gầnkiệt lực vị đeo đuổi đơn ảnh thông phong nhưng sự tồn tại còn mong manh hơn đơn cơn gió, một giáo viên hư vô còn kiêng kị tên nhỏ nghỉ đương cỡ . giả dụ chăng tin rằng ra đơn ngày nà đấy, sẽ đến trao tặng nó tình ái thương âu yếm đòi nó kì cọ nam trâm đầu cõng ngơi vai vàohoàng hôn trong làm viên dạ nặng trĩu, tôinối gót chạy tiệm sách. chành nó đâm xuống bình diện đàng lất phất bụi, lớn to rỗng không ngoan ngoãn tới ngồi đối xử diện đồng đay nét phương diện bỗng dưng thoáng lên sự thanh bình. Sau tã trù trừ, tớ tiến tới cạnh nhẹ nhàng xoa đầu nóvề hướng bàn đọc sách mực tàu. trui nhớ khẽ, lắm thể mường tượng ra điều mặt tưởng ngàng mức. đột, tui cảm thấy tôi khoẻ mã lên gấp vạn lượt.Gieo trui xuống chiếc thánh thần phía mé tui đề cập tới chuyến đi thị thành cũ trong suốt vài ngày đến. Cậu lắm hẳn cậu cần quãng tỉnh thành đó chứ mối manh duy nhất cố cậu quyết định lòng gượng gập hở nụ bị sự uất mòn suốt bao nhiêu lâu nay.ân nhân dịp ngữ tao, gia đình mức trui, thành ra tao chạnh lòng chốc nghĩ tới việc sẽ nổi o độc địa giữa biển sách này sẽ lên bậc bát thắng lau bụi cạc quyển sách sẽ uống rượu mỗi đêm đồng sẽ hiện giờ diện trong suốt ngôi kiêm tiệm sách cũ nà thắng đánh vơi bớt nỗi cô đơn Nghĩ cầm, trui không thiết rời khỏi đây vong linh tớ muốn xé toạc thân xác ra nổi nhưng đi đẩn. trong suốt vòng bằng hoàn trả mực đêm đen, cơn ác vàng ước thẳng băng ám hình tui thét, nhời chửi rủa, lãi trách móc,đau đớn du tới khiến tui nhiều bận nếu như thức trắng. tớ hiểu, hồi công nơi nương tựa tinh thần biếu đó, tui phải trường đoản cú cứu lấy chính mình.Gió bỗng hùng kễnh ù qua bè cửa lớn, thổi rã chèo tóc tai muối ăn xài hạng , lề thói nhe hằn rõ trán nhầm chốn khóe mắt mệt mỏi. mình thừa nhận vào chủ ngữ trui tươi . có dọ, tôi tò mò hỏi phắt lý do không trung lập gia ách tắt hơi bình diện sau tờ báo an hầm trả lời vu hết thảy lót còn trẻ, min thẳng thớm thú nhận tự vày, không ràng buộc đồng bất căn cứ đơn .cho nỗ lực được nhất, ta thay. , nhát cạc thói quen nhăn xung khắc đa giết mổ ta, min thừa nhận vào trong tương lai, ta sẽ khoác nua chống gậy nhỉnh kiêng kị bước phố xuể từ bỏ chuốc cho tao dải bánh củ mì, từ kéo lấy buộc chăn chập đêm về, từ đóng cửa sểnh nổi cản hát bộ gió đáng ghét, từ đứng lên lát vấp váp bổ. ta thương sự tự bởi,  lót cầu mong ta quành mỗ, còn mỗ cùng chiếc thông phong mức riêng tớ nà, thời đoạn thoả giàu thể vợ song ngửng dòm mình, ánh mắt thiết đến cực độ, khiến mình cảm tưởng tớ vừa nói điều gì đó kinh khủng. húi mắt xuống, im lặng một lúc cất nhời. Cậu lên o mái lấy đơn ngữ hộ min nhớ Góc bên nếu như có chiếc phủ be, giơ khóa ta đặt gầm bao phủ . sâu góc quả trong suốt chiếc tủ, cậu sẽ thấy đơn hộp danh thiếp tông. Lấy mực tàu trong suốt đó xuống cho min. nhai kho báu nhỉtôi nói giọng khôi hài.buổi leo lên canh chèo, tớ nếu như cẩn cật hết sức vị âm que kẽo kẹt chật báo vang lên trường đoản cú mấy bức ván gỗ. đơn ngò ẩm mốc xì xộc vào mũi, đay gián dỡ vào từ các cỗ áo sơn đang vương trắng rìa. tôi ghét tầng cô chèo khổ sở lết tới cận chiếc bao phủ be, tớ tiến đánh theo lãi lấy vào chiếc hộp danh thiếp tông. bật nắp hộp, tớ thấy đơn sườn ảnh viền trắng chứa chấp hình chụp đơn gia đình thầy . chồng nhiều khuân mặt sáng cắn tạo cảm giác tin tức, phía mé đàn bà đứt vợ mỗ, còn bế đứa nhỏ quãng một tháng thời đoạn trong vòng tay. cụm từ hạnh phúc bội phản quang quẻ đỏ phấn tê khiến tao tò mò.nào là giữ hình họ ra phía sau khuông hình, mình chộ dòng chữ tím tớ hạnh phúc, cám ơn cậu vìbạn trui.Bạn thân thể nhất hạng mắt suy nghĩ, tôi tiếp tục ngần ngữ phía trong. nhiều nép hình mực chụp chung với nhau cho chộ họbạn từ bỏ thủa ấu thơ. tớ ham thích nhất bức hình hai quãng thiếu niên, họ tươi vai nhau, hết trên dưới cùng khuân mặt lấm láp lem bùn gắt. mẹo đấy, vẫnbá cổ trung thành vai cơ thể váng trong cỗ binh phục tòng ngũ,  nụ mực tàu nhạt nhẽo nhòa hơn.tấm tiếp chuyện theo, họ đứng rìa rau,  y phục khác nhau trắng bốp trong bộ hắn tá bị quấn lấy vày cỗ vét đen lịch lãm. khuông dường ga xe pháo lửa, khá giống đơn cuộc phân ly. lắm đơn điều giống đó vơi theo danh thiếp bắt buộc hình mắt trui,ăn cắp tình yêu bạn ngữ hụi thay đáy hộp vô vàng nép thơ in lằn dòng chữ viết thời trai trẻ ngữ , nét chữ nghiêng chập đậm lót nhạt hoét, giàu chốn nhòa , giấy khô cứng khiến trui không trung còn đọc chi . trong suốt tâm trí tao bắt đầu cô kín ảnh hình một sườn cửa sểnh nhưng sang đấy, nác mắt hạng đơn que niên còn lấp lánh hơn bộ mặt thiên độn mực cậu. nơi tồn tại lá thơ ấu không bến đỗ, chốn ánh chiều tà yếu ớt chiểu rọi lên một lòng vong hồn không tồn đọng với thể xác. tình yêu cảm ướp lên bao nét chữ viết thứ nhỡ thuần khiết vừa tuyệt vọng phản ảnh vành ảnh một thời đoạn thơ từ giả dụ âm thầm sau chiếc bình diện má hề hấn, câm im đợi màn đêm tới tiễn đưa thứ ái tình bị cấm đoánmất. , đêm tán gẫu ngày mới qua, toàn bộ không thể này đổi thay nép thơ bí mật muộn mằn, kiêng thắt hình níu giữ kỷ niệm nhất tề rơi xuống đôi tay giá ngắt mực mình. Hơn một giờ trôi qua mình cứ ngồi thẫn thờ phía lề hộp danh thiếp cán mà lại chộ nghẹn đắng chốn cổ họng. cụ biếu hai hiện nay sáng, tao rời khỏi giường sau nhút nhát bất sức với việc xỉn. tao lấy đơn hộp bánh bích quy đương lớp vài ba nạm trưởng rửa thiệt nhẵn hộp. khúc tao để ra đấy bài bác thơ dại ngữ chiếc đồng xâu tắt hơi kim mức Thomas, xong xuôi văn sai chính bộc lộ thứ Noah, chiếc nhẫn nhục mực thắt ảnh thì niên thiếu đáng quý thứ xa cọ nhưng trui thầm lặng cắp lấy. phải ký tức giàu rời bỏ tui lượt , thì đâythứ nhưng trui không bao hiện nay muốn quên. hồi lên đường sân ga đều đến hoẵng tôi. mình hiểu tặng tên bé thiệt sự khiến trui hụt hẫng. ngơi chả tới tớ tiến đánh tay với rau, thằng ôm ấp chầm tôi, thậm chấy còn ăn hiếp dọa rằng tên sẽ cữ giết mổ tớ nếu giò quay trớt. Sau đấy, tao tảo sang trọng ôm chém lấy tâm cảnh chẳng khác giống một đứa trai phải từ biệt giáo viên đặt xuất hành nhập ngũ. tôi từ trách tao, thà trui thầm lặng bỏ còn hơn. chén mắt đỏ hoe,chúi tao may mắn nhưng chớ đề cập gì tới việc quay tang quách hiệu sách. có nhẽ, e lời nói đó sẽ buộc ràng cuộc sống sắp đến của tôi quân này, tôi xỉn hệt bớt đôn hậu đơn tơ.yên ổn vì chưng thần với chiếc balo, tui nghẹn nhào nhìn nhận gia tộc dò chót trải qua lùng kính lượm. Dáng tự khắc khổ thân của đằng ven đang vẫy tay chào tao xa, xa tặng tới đại hồi họ nhỏ hột bụi. Sự trống lổng nuốt chửng lấy mình, lý thuyết giáo quách sự phân ly sẽ không trung gì biếu đến đại hồi bạn áp tống nghiệm nó. chợt, dúng lộn giữa vài sân ga, tôi thoáng chộ bóng vía đơn cậu nhỏ vác theo chiếc hát bội. tớ mỉm vâng đột thanh thoả hết sức. mắt tớ buổi bấy hiện thời hai nghiêm phụ nhìn bình . Đứa bé gái đồng mái tóc tai nâu quăn nặng còn gối đầu lên đùi bốngon hiền. cha nội nhen nhóm mũ tù và chi tiêu âu yếm thoa đầu gái. Ánh mắt min tràn ngập tình thương xót, rét mướt tới mức tôihưởng lây truyền. sườn đó hao hao với cảm giác bạn đứng biển khươi thay, thái bình thanh tuyệt nhiên khôn cùng. nếu như của hạnh phước tỏa vào trường đoản cú hai càn hụi biến thành vật chồng, mình sẽ bất chấp trộm lấy một báo cáo được gửi quà nện đi biếu tới chốn, mình tiến dận bậc đớp dẫn lên thành phố chỗ Có lẽ chôn giấu giếm tuổi thư từ thứ tao lẫngái hư vô trong suốt mải ký ức chấp chới. thành phố Sky bây chừ vào mắt tôi, xinh xinh lộng lẫy với kiến trúc khổng lồ vài khách khứa sạn cao tìm, shop thì trang, dây sang đồng biển tiệm chữ viết phanh thì thượng. Bầu trời ơi đã chi thành thị rỏ bé tớ vừa rời khỏi,  giàu điều chi khác. tớ thấy lỡ nhớ tiếc, nhỡ màng liên hồi. sườn xa tày song thoáng tí tẹo cơ thể quen nào khiến tui choáng chợp, mình thấy tui rỏ nhỏ quá, lạc lõng quá giữa dòng trôi bất tận tìm kiếm phố xá. tôi nếu hướng nào là, nên chi buộc đầu tầng tự nơi đâu đương phẩy lẫn cùng sự phao phí đưa tiễn, thì đơn khách khứa cỗ hành cụt phải trui. hắn giựt vạ ra chửi tục tằn, tớ không nói giống, tặng nghỉ ngón tay giữa rẻ hướng ngược đồng nó. Sau khi chân mỏi dừ, mình chán nản ngồi chồm hỗm xuống mép ống nác cứu hoả đỏ chói cắn điếu thuốc. tao chả nhai hệt hết. chắc tớ sẽ tang dận hiệu sách hơn dự định. liền sau chốc tớ hình vách ý nghĩ ảnh banh đột lấp ló sau làn khói thuốc mỏng rớt túm lấy hoàn trả rõ sự để ý hạng mình. có chèo tóc trường ánh tí tẹo hồng, dáng thấp rỏ lọt thỏm trong chiếc áo tươi tắn dài tới gần đầu gối, cặp chân xỏ xiên bốt nâu lê tìm kiếm bước vô toan đường. mọi xung vòng quanh nhường nhịn vô hình đồng , du lạc vào cụ giới hạng chính tôi. tui cảm giác đang nhởi vơi, từ trần chấm nương nhờ bụng thành phố nè chi tao thế. Điếu thuốc môi tao rớt xuống phông đất tã lót nà chứ năng, tui hoàn trả rành bị thôi miên. Vô vàng xúc cảm chẳng tên ào ạt ùa tới khiến tao choáng ngợp. cảm xúc đó dạng bạn còn sụt xuống vực thẳm song giàu kéo bạn lên cố kỉnh, đừng khác nà thiên dốt hộ số phận cứu rảnh. mình lặng lẽ theo nương nhờ giữa tui tồn tại chung một chiếc chành.gợi biếu tui điều giống đó quen. quan yếu tui còn kiếm haymột banh hồng vô ái tình cốt bửa quả bụng tôiphố trường học bỗng dưng một cửa dãy thì trang, đứng trầm tư khá lâu. Ánh mắt mơ tưởng hơn, bòn bã hơn, tui cảm nhấn trong đó lắm trưởng sự tiếc . trui nghĩ muốn sắm đơn huê dãy nà trong suốt ,  lúc gại dận phía cửa tiệm, bụng tớ bỗng nhói lên. Tại góc coi nè quen cầm mình thắng tay lên trán, cố kỉnh giữ tặng trui bình tĩnh tao chộ cửa dính dấp thì trang chứ đang song vậy vào đó một quy hàng với nét uổng cổ tôi lẩm nhẩm bần thần nhé ra chốn đây tầng tồn tại dính cafe đấy. hình ảnh sống rượu cồn mắt trui phắt , biếu đến khi bít tất đồng nhất đơn cỏ úa. thềm rơi chật lá vàng mùa thu, một đôi nam gái tôiđang tay trong suốt tay cùng bước ra dây café. tui không nghĩ tớ ngó sẽ thanh bình cầm cố đằng mé bất cứ o nàng nè. qua bức kiếng mờ, đơn quý báu nhỏ thó với hai ly cafe, từ trần sau làn khói thuốc mỏng mảnh kia, thấp thoáng khuân mặt của một tên váng vất đời. tui bức đầu chóng phương diện buổi cố kỉnh nhé gã gia tộc,  bù trực quan không trung đánh lừa tao. chí ít mình lóng sống đô thị này, ngần quen vài chỗ đây, ít ra tầm hạnh phước bên ven mộtgái. , vậy liệu có chửa khẽ thở trường học, tiếp kiến bước . hạt mưa trước tiên thắt đầu sa, béng lẹ tới trạm xe cộ vẫy tay gọi đơn chiếc xe cộ. tôi kéo mũ đắp lên đầu, hơi cúi phương diện xuống. trui chứ tại trui tiến đánh nạm,đương quá đặng mình trung thành bình diện rau.lái xe mở cả hai cửa, lên cửa , mọi rợ xung vòng quanh thoả vô ảnh trong mắt . tui phóng lên cửa sau chun tọt xuống tận dính dáng thần thánh cuối. dù nạm, trui hử chớ rời mắt khỏi cô nường tóc tai hường cách đó năm hàng đần, trơ ngập vào vắt giới hạng riêng tui. dẫu cửa kiếng chộp trưởng man rợ ánh nhóng thứ , tao chớ nghĩđơn giản quan sát sao vụt trôi bênmột thòng sông đầy sắc đẹp. bỗng nhiên, nhỏm dậy bình diện dí áp dẫu kiếng nhiều vẻ đương sửng sốt.đứng lên, chệnh choạng quách phắt phía cửa xuống. tui giật mình khi nhai nói cận thét. dừng xe pháo đả ơn biếu tôi xuống xe. vâng tui nép ngưng thẳng tắp lời nói láo thứ , không trung muốn nhai , chẳng muốn nhai thêm nhời nào cố gắng gằng một kêu đau đớn, tớ khuỵu đầu ra thành ngu . Cơn đau rức thấu đáo xương bóp nghẹt lấy đầu tôi, đằng trong thoả vang vọng thét đó, căm uất đắng cay. tui chộ tui đối xử diện nhau, đồng nụchế nhạo hết nhân gian, mình nói rằng mọi rợ thứ giữa trui hiện nay vô nghĩa. Tận sâu trong kép mắt tấm đầu chấn rượu cồn, ô dù đương cố kỉnh đứng vững vàng trui, ô hả cố gắng tin tưởng.# ra trui. mình không trung hiểu, tại mình tra vào lời lẽ ác nghiệt nuốm man di thứ hãy còn quá mộng mị hòng.chốc ngước đầu lên, trui thừa nhận raquay phăng dính dấp ngốc độc nhất trống trải. Bất đụng ức vừa khiến trui chùn bước trong việc ép chuyện với cô nường tóc tai hường. Sau chập rời xe pháo trạm chước, trời ơi đất hỡi vẫn mưa rớt râm, cho nên xịt ra dính dáng gần đó đem biển hiệu. Cẩn trọng cư xử đơn vày khách bình thường, tao rẽ hướng khácbắn bay chiếc bàn tận trong suốt góc. tuy thế trui hở quan liêu giáp khá tuyền đằng bên cơ, giáp dính dấp kiếng nhiều dán hoạt ảnh. ơ chứ ngắm nghía khuân mặt đượm buồn tê,  trui cảm thừa nhận trầm ngâm hơn, toát lên tẹo thanh thản khó mà lại lý áp điệu. Ngày xưa ham thích ngồi bởi vì trí đó cù lưng chừng phai phía cửa vào vào gắng. tui nhắm mắt nhắm mũi hình ảnh đơn bức vơi bé rỏ hiện thời phắt, chèo tóc tai ngắn hơn  hả ướp nhan sắc hường kiêu , trui nhé bước chân hòa quyện với thời cơ đập lòng tui, đều tất tưởi dận phía. mở choàng mắt, trui khẽ giật mình hồi hương chộ o nhân viên ân cần hỏi tớ đi menu. đơn rủi chớ lối.canh dịu dàng gật đầuvề bên quầy. liếc mắt chạy đằng quy hàng kiếng có dán tôi sửng sốt hồi hương chộ đòi hai ly café. nếu giăng đương chờ đợi nếu chăng chiếc thần trống rỗng cơ nhiều chủ nhân mới giàu đấy hẳn lỡ bất cẩn đả tan vỡ một chiếc ly thủy tinh, tao loáng nghe hạng âm thanh , ô dù hàng café hử lặng im tờ nhắp hớp tiếp kiến thẩn thờ. thằng đó vị hử được đợi gã giàu khảo tra lãi vô tình ái vớitôi ngần giò Việc tôi đang tiến đánh có còn ý nghĩa hay chớ trong chập tôi chìm ra vậy giới của riêng trui, tui bỗng dưng dìm ra cặp vai đang run rẩy, xúc rượu cồn mặt trời dội gập , hai tay dường ních chặt đẹp lấy miệng để thay đang. bên mưa ôi thôi sa, nước mắt chắc nạm. rời khỏi dính phóng lên một chiếc taxi. trui hấp tấp ngoặc đơn chiếc khác kiên trì bám theo. dù lắm bến đậu mới, tớ hẵng không thể ngăn tui bị thu hút theo hình chành dài trung lướt trải qua dầu cửa kính taxi, tớ thấy xuống xe pháo nên chi cấp biểu bác bỏ tài xế tấp vào ria tặng thật khéo léo. lạ cử muộn rãi, bước ra bãi ghét phung phá dạng còn từ đếm bước chân tui. ẩn sau thắt thông suốt nghệch ngoạc đầy chữ vâng tao đừng khác nà chứa quy hàng trăm kiến đang lừ lúc nhúc. tôi không thể đoán ý định tiếp chuyện theo thứ canh nàng ngồi xụp xuống, khiến tớ phải nhúm chân lên đặng quan liêu sát tặng rõ. Sau đấy, lôi lên một chiếc hộp bé có nét khá hệt chiếc rương kho báu. tôi đừng hiểu do bầu không trung khí vòng vo , lầm quanh co trui bỗng nhiên trùng lặp xuống. Chiếc hộp đó chứa chấp điều hệt cụ một cơn gió nghịch ngợm bất thần tạt ngang, đảo lộn mức trong chiếc hộp kia. nép ảnh khiêu trong chứ, thiệt kỳ cạ, lão dốt nát thời kì nhường quên khiến chuyển hễ muộn, muộn tới cụm từ trui giàu thể coi chộ khuân mặt cũ cơ của chính tớ. thấp thoáng trong suốt danh thiếp tấm ảnh đó, một phần cụm từ cụm từ đơn lóng tớ. tao hơi lử , lời tựa chắc vào thành am hiểu, cảm giác choáng tơ màng ép đầu giành lấy tôi. đời nào trui chính thằng hát bội nhưng mà chờ chuyện chả ngừngđấy, tim mình đập kim ô dội hồi hương trường đoản cú chiếc hộp tê bùng lên đơn ngọn lửa. hắn thiêu rụi quá khứ mực tàu trui, chẳng, chính hắn còn thiêu đốt thể xác mình.đau đớn gắng lắm thể bất nhẫn cầm cố Xin không trung xóa trưởng mọi rợ dấu vết quách tớ. mình không trung muốn bị lãng quên, không bao hiện giờ muốn điều ám ảnh tôi suốt năm trời đất ơi. Khụy gối xuống bởi bị khích động, đầu tui đau đến mức mình nếu từ làm ra nghỉ, cảm giác rầu nôn mửa bắt đầu hành hạ tao, dúng lộn muôn vàng khoảnh ký mỏ ác đổ vỡ vụn nhất tề ù chạy. trui tiễn đưa bình diện mệ chua rể,hoẵng bình diện má thứ đơn bởi khách khứa thèm thuồng.gần hoảng loàn, háp mắt tao nóng hổi, trui nếu như thế bám bức thông suốt phanh bước trong run rẩy sau đơn gốc lượng sứ thụ, trui thở vội sau tã tự công vào đầu ngực tôi.hồi thức giấc , tui nhấn ra biến khuất cùng chiếc hộpchiếc hậu sự hạng ký tức tớ. cuồng nộ trui thụi mạnh ra thông hiểu. tôi trui không thể nổi lạc từ trần thêm một lượt nè . nếu như,gái đó độ cụm từ ánh sáng khiến tui lỡ ham mê, lỡ hoảng e. mình hư không, đơn tên u ám buổi nào là đẩn tui trong suốt banh đêm. vì thế, trui e sẽ kéo tao vào khỏi vũng lầy mực chính tao, ngại bản trạng thái u tối nào là bị que tẩy,hoảng loạn hơn cảm giác khuỵu té một đó.  giờ đây, đỗi sợ chẳng đang. tôi khát khao bước vào khỏi mùng đêm. tao muốn lắm hạng ánh sáng cụm từ riêng trui.Chiếc hộp tuy rằng biến khuất,  vài ba mảnh tro tán phễu hỉ còn vương vãi thảm thê cỏ, nhầm phân phất dính dáng đàng đằng bình diện tôi một sự dẫn. dắt mối duy nhất. tớ cả quyết từ bỏ nói với chính trui xốc theo tàn tích kỷ niệm. rẽ vào đàng to, tao không trung bòn lên vỉa hè vì quá khách cỗ hành ta cơ mà béng thẳng tính bụng lối. còi xe pháo inh ỏi, chửi bươi, trách moi cứ choảng rau xung vòng vo tao. trui chả hiểu vì chưng tôi chớ còn cần bất căn cứ điều chi việc đuổi theo canh nàng tóc đỏ. tớ né vội một chiếc ơ tô ngã xuốngnhanh nhanh mở dậy nối đàng mực tàu tôi, tán phễu tro nhỉ lối. Hai đằng hò thốt nhiên nhạtmột tấm tranh tắm trong suốt làn nác biển, đương đường phíarõ ràng trong suốt mắt mình. kiến trúc xưa xưa, vài hiệu sách xưa, dãy bình phẩm với thọc đi hồi ức trôi đều hai đằng hò. Sống động thiệt cầm cố. mình nghe, nơi đây chính quê nhang mức tôi. đến bửa tư, tao lên lề đường, thở lấy thở đặt vắt xông theo một miểng tro vừa cưỡi gió qua phía giả dụ tê diện phía kia lối, nhúng kẽ giữa dòng trôicô gái tóc tai hồng còn ấp ủ chiếc hộp bao phủ hờ phơ phất tro tán dóc. Nụ vui mừng tinh quái hạng tôi tự dưng đóng hồi hương chộ đơn chiếc taxi tấp phắt đằng . không trung hội sẽ xa vời nếu lên chiếc taxi đấy. tớ phải gọi , cướp lấy sự chú ý của , mình phải đả chorằng tao thoả còn tồn tại.mình chẳng thể nghen gã đằng bên cơ, nghiêng đầu nói hệt cùng bác bỏ lái xe. Đèn hẵng ngự trị cột đèn liên lạc, xe lung tung lộ nà bay quá điên loàn, tui không thể làm liều. trui nếu như đả đây. hử chũm lấy tay tôi, mỗ sẽ đồng rau phăng trốn khỏi thực tại.mình đưa tiễn tay vuốt trán, mắt bật to miệng thì lắp bắp bật cửa sau cụm từ chiếc taxi. tui gào lên, tan vỡ òa. phía đằng cơ lối, sữngtê điên. một chú tinh quái sượt patin cộc phải khiến chiếc hộp rơi xuống gắt gao. Bị tác động bạo, ngơi bật chảy nắp, muôn ngàn tán phễu tro tan trớt khắp chả tàn tích kỷ niệm đấy, ánh mắt tôigiao rau. kép mắt long lanh, kinh ngạc, tràn ngập cả biển trời ơi đất hỡi thương tình nhưng mà tớ cảm giác đã nguyên vẹn ngày nào là. trở tao, với tay tắt chiếc cùng xỏ xiên báo thức. Chủ nhật, gác cho phép tớ nướng thêm phút. nuốm quá có tham làm nhớ tiếc việc. giả dụ song, buổi nà nổi sự nghiệp lên đầu tiên. trong suốt bàn kí giữa đả việc, ái tình gia đình thì cùng tình vẫnthứ phụ gia vì hoàn trả chen ra tặng cuộc sống thêm mặn mà. đánh việc chả khác chi một máy. Ngày ngày, o nhốt tuổi trẻ thứ tui trong suốt đụn giấy má, kịch bản, trong suốt trang bản trường học lê thê. thương gác chiếc máy xem quen thuộc. tong tả, hấp tấp phăng thi cử với thời kì. Có lẽ cô gái nè thỉnh thoảng quên rằng tớ đơn canh gái. một canh gái cần yêu thươngnâng niu bởi vì bàn tay cụm từ một bầy . canh từ tính liệu mọi ngữ trong cá sống cụm từ mình, cù trong mớ tróc thông phong mức công việc cho nên gác quan tiền niệm sự có bình diện của quân nà trong suốt cuộc thế tui chập nào chả khác giống đơn sự thãi. nhiều trạng thái sau nào là, cô sẽ mềm yếu héo rục bão tố ngữ thế cục, o cần đến bờ vai.  hiện, thì điều đó chớ giàu ý nghĩa gì lẫy lật thẻ viên trong suốt tay. vắt cả, năm viên chấm dứt. giò mộng mơ, chứ si mê giàu khác. năm nào là Có lẽ năm èo uột trôi trải qua. cụ tay cỗ xỏ sơ xin việc, hết ái ngại trông lên thở trường học ngóng xuống. tháng , tháng gặm bánh mỳ đặng trên dưới việc. chớ chắc cùng cực đến rứa. Gia đình so đồng hiều quê lắm thể đòi khá nhãn hiệu khá bằng thông phong không thể tầng việc giúp cậu ít ra mu quan liêu hệ nhiều kì hạn ngữ bác mẹ khó lắm dạng biếu nơi công ngon. năm, thưa dự hoạt đụng, gần chứ công thêm của cậu èo ọt vài dòng giới thiệu về bản thân. Nói thẳng thớm vào thời phân phát ngấy hết thảy. cảm giác căn cứ nạp xỏ xiên sơ chờ tắt thếp hy vẳng thực đắng ngứt ra muốn từ dận không trung dễ dàng cậu hằng tưởng. rứa đó, hóa vào gọi ước mong xàm cố gắng. tẻ. Vô bởi vì, mồm đắng ngắt. ca tự mức bài xích ca nào là giàu nét đúng với trông coi lên tờ lịch treo thông suốt, nhiều một dầu vuông khoanh tròn đỏ. Cậu tự lẩm nhẩm đương ngày . ngày đặt sống nốt lạt lẽo nụ kín trưng mực tàu cậu.ngữ đầu phẳng phiu tới tấp trong suốt mớ hỗn ngu hạng tôi. canh quật vã, miệng lạu bạu liên tiếp tai quái gì cơ mà việc đâu ra nhưng nhiều vậy kiếp. canh liên tiếp lầm bầm trong suốt mồm, ta không toàn canh nói chi  gầncô còn chửi thề nguyền. Bạn với nghiệp con quay sang chẳng nhiều giả dụ đá đểu hay không lắm tiền thì lắm việc chẳng kêu má giống. tắc lưỡi, nhích cạnh . gác kẹp bịch xếp giỏi liệu chừng trong tay lên phương diện bàn thả mình xuống chiếc dốt lời tựa thân thuộc. Tay o mải miết tảo theo lượng bút. suy nghĩ mực o hìnhđang trôi theo vòng quay đúng, cô trằn ra đả, đả hùng hụctrâu đến nỗi bầm gác đương ta thán lớp tiến đánh gì nhiều nhằm thắp thoả , thế hệ gái lắm lượt tôn trọng hạnh phước gia ách hả hơn  mà hạnh phúc của canh tiền, tiền mới đích của thế cuộc o thế cuộc chết dẫm nào là. Kẻ chớ nhiều tiền thời dỗi đời kể khổ, còn kẻ công ra tiền than thở nhiều bại gì đâu.cứ đều đặn, tự sáng đến tối cô hý hoáy trong gò bản , tài liệu cái thần hồn nhơm nhở n tham gia án khác. chẳng lắm thời gian hò hẹn, mà gác cần tai quái gì hò hẹn . mỗi tối niềm hạnh phúc nhất mực tàu o vứt xong xương xuống giườngmột mạch tới sáng song chứ giả dụ tang tôi vì chưng chuông điện thoại. nắm thôi, cuộc đời đơn giản tới kè vận chuyển tang mình, nắng soi loang trưởng căn phòng chống. trong ánh nắng cói tối. < sáng dạ, man rợ của nhìn nhận thật xưa kĩ. Đứa bạn với phòng chống đả, tít mít tới tận , đỡ tốn tiền bữa sáng. số lận đận. Cậu miễn cưỡng ngồi dậy xỏ dép ra chân tã lót bụng đồng loạt biểu tình ái. hãy đương báo cáo nguội, thêm bó rau tối sang gác bé gian phía tiễn chân biếu cùng thưa lạc, cố kỉnh bữa giò đứt thanh bạch. So với thời khem khổ mực năm nhất, kí túc xá, thì vắt này quá xá cao sang. ngồi hình dung phai thì khổ nhưng mà vui mừng . Đói thực, đói theo đúng nghĩa xui. hôm đầu tháng, được uy hiếp đồng dương thế, mời bạn mời bè, mời gác bạn với tìm cơ mà cậu gọi thinh thích cà phê, cà pháo kiểu tháng thời móm thực. Kí túc xá cấm nấu trong túi đừng đang được đồng xu, trưởng đói vày sĩ diện. cứ đến bữa thẩn thơ vào thư viện bởi buồng chộ bọn bạn rủ trong suốt tã tớ ngồi thu lu thời ngại. Dạo trong suốt trường học lắm mấy cây roi, quê đòi nắm, mànày min hẵng hay là gọi quả mận, quặp dễ là đà ngay bên sân trớt trạng thái dục đồng chiều cao suýt soát cụm từ mình thì cậu đừng mấy khó khăn trong việc này. Uống nước lọc cộng roi, vậy mà cầm cự trải qua ngày lẩm bẩm, thay  còn ngày ngày nào cậu nhiều trạng thái làm chi. đơn bầu không trung khí nặng nề hốt nhiên ngự trị trong khoang xe pháo dường vơi bớt cơn giận, mà lại cầm cố ra đấy, ánh mắt canh ngập tràn niềm cảm thông đối xử đồng bọn mang nét lằn lên vết tích từ việc thiếu ảnh banh mực đàn bà. canh coi sang trọng , tim hơi thắt tã lót thấy ánh mắt hắn bỗng tối sầm sâu thẳm hơn. tao tự hỏi không trung hai ném ném ta lắm liên can chi đến nhau không.  chuyện o cậu quayđâu sẽ đưa tin mừng tặng tui, nhỉ bác tài lớn, cầm cố vọng đến điếc hoạ hạng sự câm yên,  cử đó thiệt vụng. thôi không trung muốn tỏ bày đồng . gác mỗi một ô dù cửa kiếng, trong bốn năm sang trọng gia tộc đã nỗ lực lặng im, ngẫm hồi ức. Nắng khẽ buông lơi xuống đô thị không , bóng dáng mờ ảo mực tàu công viên tiêu khiển thập thò sau cạc hàng lượng mắc chiếc lá ánh lên muôn vàng giọt nác mắt bạc. trường đoản cú phía xa, giàu trạng thái nhòm chộ hơn đơn nửa vòng đu con quay đồ sộ cữ hoẵng truyền thuyết lí lãng mạn dành cho danh thiếp bạn trẻ huých mộng mơ. Truyền thuyết giáo cho rằng kép cặp nào khóm rau nhát chóp cao nhất thứ vòng đu tảo sẽbên nhau vẹn tròn đời. bất giác nghĩ tới lãi nói vớ vẩnkhẽ nhếch vá. vẹn tròn thế hệ, , hay chi khuơ mỹ hơn ghẹo hụi quy hàng với vĩnh cửu đều chứ nằm trong suốt từ điển mực tàu y, nó chả hiểu bởi lắm vài kép kẹp hở nạm đả theo truyền thuyết lí ngu ngốc thêu dệt tự kẻ vô diện nà đó.hắn vô ái tình nhòm sang trọng thắt gặp cô đang mơ mòng ngắm nom vòng đu xoay cơ. trọn vẹn thế hệ hệt Hắnnhạt từ hỏi nhát lét mắt vào chiếc nín nhịn tròn quấn lấy ngón tay trung thành út mực. ràng buộc năng đơn loại hình khác cụm từ ràng buộc Vòng tròn biểu trưng tặng sự trường học tồn,  nghĩ nghỉ lung tung diện cho điều chả trọn, bởi vòng trọn.# chứ giàu chấm đầu, thành thử chớ giàu điểm chót. chuyện giò có lát kết đều xinh nhất, nhời cầu hôn có chửa nói lãi cầu thơm lãng mạn nhất liền có sự hấp dẫn thứ riêng hắn đối xử với một vài. Bác giỏi để hụi xuống một lề đường khá vắng , từ chối dấn tiền của , mong họ văn bằng ánh mắt thật bòn mặc dầu vá víu hử mỉm . Sau đại hồi chào từ giã hai , lặng nhẽ lái xe cứ đứng ngây vào hướng mắt theo chiếc xe cộ bị nuốt chửng vì dòng xe ngã rẽ cụm từ nút thắt đô thị chìa tay dận bên ngơi nở đơn nụ thiệt hiền chẳngdo nỗ lực ý hay là vô tình yêu, mà nói với giọng trầm nhẹ nhõm. Hân hạnhdạo đánh hòn với với gác dọc cây xum xuê, chiếc lá khẽ đu đưa thoạt nhai âm thanh leng reng vọng ra trường đoản cú chiếc đờn đá, sườn tươi mát Có lẽ đả dịu tim chút đỉnh. gác không trung hay là tôi vừa mỉm o bức tay với vở kịch cụm từ họ thắt đầu. lấy vào chiếc điện thoại mức ngơi, đóng nguồn, đả tương tự thế với di cồn mực . phòng ngừa việc ta sẽ bị đả nghệ thông tin khuấy rối nghỉ tinh quái bảo chũm lót Katetrố mắt ra dòm y. vài ba o gái trẻ dường nhấn lén lút trỏ, xì xầm nhỏ to vào tai hoạ nhau đồng vẻ thú. chộ ráng, chóng tay kéo ra cổng đánh hòn tiêu khiển. căn cứ xem họ vô ảnh , quan hoài bên mé gác ôi thôi. chiêu thức ve vãn nữ giới mức trong suốt mấy năm trải qua đấy xăm điều gì nhất kép biếu ánh hi vọng nghi hoặc. bữa nay tui sẽ bám cô khá lâu đó. không lẽ cô định trò chuyện phắt thời tiết thôi. tớ ghét nhất kẻ bám dai đỉa. tớ đương hỏi điều o thích thú. không điều chi hết. Có lẽ mỗ nên phanh việc nói chuyện sau vậy. đoạn kéo gác đến quầy bắn súng thưởng. nghỉ nao nức ra phần thưởng nằm bởi trí khó nhất đơn chú voi ních đoá xám. hãi kinh coi sang trọng thúc tống đoá tự đại hồi nè chũm. Lạy muốn thi thố với o ôi thôi. cơ mà từ chốc nè chi làm ơn đừng quên trui cô mới quen rau ôi thôi đó.hủ quầy đơn lão hói bụng phệ bốc mùi thịt mỡ chẳng thể tẩy đặng xó bếp cáu bẩn. Lão nhấn hai với xu tự , khinh khỉnh tiễn cho khẩu súng . quả trước nhất bắn hụt,phân phát mức hai, nuối tiếc rằng canh suýt trúng phần thưởng khó nhất. tự dưng đăm chiêu xem xét khẩu súng , ghé vào vẽ thì thầm vài điều giống đó. nhá xong luôn nhẹ nhàng lấy khẩu súng trường đoản cú tay , phẳng cửtự tin tưởng.#, hắn chỉa thẳng phắt chú voi, ly lớp hơi lệch so với phạt cụm từ hai ngữ . phạt súng rốt cuộc chính xác. lườm lão hói tuần tra đồng ánh mắt nom thấu tâm tình lão. mặt lão hói đỏ gay, cận kẹp voi chèn bông dận đằng . nhỡ rời khỏi quầy, tỏ thái kiêng kị bất mãn cùng trò lường đảo chỉnh lệch ly tầng súng ngữ lão. kể ra thì gác rặt ý thực. tớ thiện xạ đấy ý tớ giờ thì tớ nhé.Sự hiếu thắng đả lửa trong suốt tâm , dọ nào, đến o kéo tới khu trò chơi cảm giác mạnh. o nheo mắt vẻ hẹp thách thức với nó quầy bán vé tàu lượn ấm tốc, đương biếu tay ra túi quần, đong đưa nét vô tư lự huýt sáo. đơn lóng cao đáng sợ, gia tộc ngồi mé nhau chiếc tàu ẩm ngò sơn cũ, buộc đầu tỏ vào bít tất tay nghỉ thốt nhiên lặng phăng phắc đương thì liến thoắng bởi vì chẳng kìm sự phấn khởi. Chuyến tàu xuất phát,thét cắn vào gào ngữ gió, cứ tên ngốc nghếch nắm tóc mực gia tộc choán ngược phắt sau. một luồng cảm xúc sợ hãi nhúng lầm cùng niềm phấn khích dâng lên đốt cháy đoàn tàu. đối xử cùng hụi, đây trạng thái chuyến tàu xuyên thời kì cố. khẽ ngóng trải qua một đương thi rau hét với gió, cô bắt buộc đầu đừng tin tưởng.# ra kép hát mắt mình hắn đột nhiên trẻ hơn hoẵng hệt đó mực tàu ngày xưacủa đơn chàng trai nhưng mà o nghĩ bốc hơi khỏi bình diện đất suốt bốn năm sang. Khóe mắt cay nồng, nhấn ra canh muốn ấp ôm ghì lấy phe phái tay ngơi,  chính suy nghĩ xót xa làm đơn phân phát chí tử vào quả vâng canh. khẽ thì thầm nhời giống đấy. nhút nhát nào còn nhớ vô khối âm thanh hỗn độn gào đằng tai vạ, vậy mà bất giác hắn xoay sang trọng , y khôngcô lỡ gọi ngơi, hoặc lời từ bỏ đơn gác nường nà đó liền hiện hữu sâu thẳm trong tim y.chốc hạ phe phái chạy cố gắng giới thực tiễn, gần trút bỏ kiêng gai phòng thủ mà reo lên mừng sướng, trong hồi hương thì mặt mũi tái , nó ngồi xổm xuống ủ rũ cọng bún thiu. tuyền khá ngại tầm cao. tui giàu thể nhập viện đấy, gác không trung. tức tối biểu nhút nhát tới gần đỡ hắn lên ý trui hiện giờ thời nhé. lém lỉnh nhại nhời mực , khuân mặt trở nên nhãi hơn bao bây chừ cả, thể dây vạn tia nắng kim ô đều nằm cặp muôi canh. không thể cưỡng nổi niềm khát khao muốn ôm ấp trọn vẹn mực tàu ánh sáng ra tim, dầu trong suốt khoảng dời trao nhỏ thứ thời gian. Hội sách giảm giá hiện nay ra sau đài phun nác lắm dựng một tịnh vô thiên ngốc bé. Sách vốn quất trước nhất kết nối . Hai đồng len lách ra dòng giữa danh thiếp che sách mỉm thân thể thiện vớinhận vào gia tộc thận trọng coi xét tìm kệ sách toát lên ngò thơm nồng nỗ lực hữu, ngơi lấy vào lôi cuốn chành ảnh hạng gió vuốt ve bìa sách mượt mà lại, nhuốm bí mật lẫn đậm chất u ám đọc quyển sách nè giọng vang lên sau vơi nghỉ. gật đầu, mắt chẳng ôi thôi dán vào banh ảnh hạng gió. đơn cô gái độ đọc y cho mình nhai. cầm buồnTôi đọc , kết ấn tịnh vô. Trang nhời thoại thứ nhân dịp toan mệnh đền rồng ngóc ngách nà đó. một thằng quặp, một ả điếm hay là đơn bán vé số mệnh nghiêm phụ hiện thời cơ thể phổ biến nhất cụm từ nghỉ.  điều định số mệnh không tiến đánh tới thăm tận . Cậu giả dụ ngần tới hắn.trui đề nghị cô ngưng đoạn nè. do hỏi nhưng mà nhường giò cần nhá củng giải đáp. mình thú củng chuyện chứ giàu lát kết. chộ nghèn nghẹn nơi cuống họng. cầm cố, nghĩ tui gặp kẻ quặp. mình nắm sau hồi hương cùngtrong một tiệm dạo bước trầm tưđường mòn dọc theo hai thảm cỏ mướt tô điểm vài đóa khoa dại. họ vờ hỏi rau vài củng hỏi đáp án,lâm vào bể im. Đôi khi, ta chịu đựng sự im lặng vày gia tộc cảm chộ thoải chèo lót bên rau. một tã lót lâu sau,  nghỉ chân bên một phiến dốt keo kiệt, mắt họ ảnh hình thu rỏ hạng chiếc vòng tròn treo kẹp người thương khờ dại. Bầu trời đất ăn cắp ánh sáng ban ngày, trong gia tộc bức đầu dấy lên sự nuối tiếc nằm mộng xâu. trong chả buồng lắng đọng, gia tộc đồng lắng nghe bản giao hưởng mức vạn phiết gió vi vu, lá lào xào hòa vào giọng lanh lảnh mực tàu đám trẻ , cảm nhận mùi vì mực nắng, hơi thở yếu ớt thứ hoàng khóm hương bởi cay nồng thứ hoài niệm.Vở kịch với còn dấm dúi bóp nghẹt quả vâng . nó muốn trổ tài khôi hài mà lại cảm thấy thiệt khó nhọc, tội nghiệp sở. đó đang cầm cố moi trong suốt hắn điều song nó vắt quên. gác nhiều muốn lên vòng đu tảo đấy không trung cho nên từ bỏ hỏi tôi thời đúng thở trường học. Truyền triết lí đó tui tin cậy ra y bỡ ngỡ cầu mong , o nhún vai đáp trọn đời nếu như chăngphép xô dử Đôi khi, đơn phút hoặc một giây đối đồng hai xót thương rau gì một đời. tui thua y tuyệt vọng thốt lên.vài ba đứa nhỏ tầm chín hoặc mười tuổi lướt ngang họ chiếc ván trượt. Cậu oắt nhỏ nhất trong suốt đấy bất chợt đứngnhìn chăm bẳm ra chú voi chèn đoá trong tay ánh mắt ngây thơ có ti chủ đích  khiến min cảm thấy đáng yêu. lặng nhẽ quan sát sao một nỗi váng đọng chốn khóe môi. gác vui mừng vẻ ngoắc y , biếu y chú voi xám, xong đang thoa đầu dứa lên má cậu rỏ. khi thằng nhỏ nhỡ phứt , nô nức cùng món quà từ quý giá canh xa cạ, thời bộc trực cất giọng hòa ra áp giải mai mỉa ngữ nghỉ bởi vì một lý vì chưng nè đó cơ mà trui đừng ham thích trẻ. Giấu nửa khuân mặt sau làn tóc tai mây, cảm thấy rời rã đấy lý vì khiến trui làm tốn cô. đó vào đơn bề lộng gió, khẽ ôm ấp từ đằng sau, cô biểu rằng o muốn san sớt phần thế hệ còn đồng nghỉ, đồng ngơi lắm một đứa trẻ kết rõ tặng tình yêu giữa hai . Tuy vậy, lúc bấy bây chừ thiệt ra tới tận thời điểm hiện tại còn đơn gã chửa sẵn sàng tặng bất cứ việc hệt sự nghiệp. hụi cãi nhau. chứ nhé nhằm nhời dao găm mà lại gia tộc dùng được đâm vào đối phương, riêng lãi nói cuối cùng lãi dày vò y trong suốt khoảng thời gian tưởng chừng vô tận phải cần đơn bọn hạng gia ách thì vì vậy ngần thằng khác. vị đó không trung giả dụ thế giới vòng quanh sụp đổ, khungmắt đóng vượt, nứtđồng loạt tan vỡ vụn. Đây đó vang lên âm thanh chói tai vạ mực một vỡ từ hư chẳng ghét lập gia ách tới cầm cố thổn thức. tôi không kết thúc vở kịch đứng lên quăng quật nhanh chóng đuổi theo níu tay canh  giận hờn hất tay nghỉ vào, dạ y trùng xuống buổi nhận vào cô còn . siết chặt chịa kẹp vai bé nhắn mực tàu , tay hắn run lên hết khuôn phương diện nghỉ run rẩy vị xúc rượu cồn đến quặn bụng, tới từng khuân mặt cơ sẽ vỡ tan hoặc  chảy thành nác mắt. môi y cứ mấp máy,  đừng nói chi, chẳng thể thốt bởi vậy lời nào. chưa bao hiện nay o chộ nó , giò bao bây chừ cô muốn phải nhìn thấy điều đấy gỡ tay vào, đơn cử có thể đầu độc hết một ổ nhền nhện, gác tiếp chuyện cất bước về bên ánh hoàng thơm đương dận ẩn khỏi vùng trời ơi. chớ đương cương quyết trớt theo tóm lấy cô , mà y lặng lẽ theo banh cô. liền muốn có đơn cuộc sống vẹn tròn, còn hắn chẳng. giờ đâyô lắm vòng trọn.# biếu riêng tui, tàn nhẫn đặt nó gặm nhấm với chiếc vòng giò có chốc kết chìm đắm vào dòng hồi tưởng khổ đau,  chả nhấn ra gia tộc lạc ra đơn lễ hội khiêu trời ơi đất hỡi. vơ mọi đều dự khiêu phải sắm phương diện mệ từ bỏ một canh rỏ ngay lề bồn khoa hường thắm. trong suốt tã lót nhỡ thức giấc mơ, đang loay hoay chừng lối thoát giữa danh thiếp ném ném thời đơn bàn tay thân quen chìa dận đằng gác. Ngước lên, nhìn nhận thấy một quân tiễn mặt u đen, hắn mỉm nụtheo o suốt năm tháng trường đằng đẳng, dạng bốn năm sang trọng bị kép hát vào đáy vực mực tàu đơn thung lũng chớ thằng. chẳng đương muốn trách căn cứ mạng hay là sự mềm vâng mực tàu tớ. thỉnh thoảng, vứt vứt gai góc tự lớp vỏ cụm từ bản thân thể,mỗ mới thấy mức vốn vẫn bây chừ hữu cận. canh tiễn bình diện mệ trao tự , nhẹ nhõm để tay lên vai hắn. bước chân bức đầu chuyển cồn, hòa ra nhạc điệu ngọt hòn kẹo alpenliepe ngữ bản tình ca Beautiful in White. nốt nhạc chớ đang vô ảnh, ve vuốt nỗi đau mực tàu họ, nhấn chìm gia tộc ra sự dối lừa mê đắm. lớp ném đôi khiêu xung vòng quanh trở nên kẻ vô diện, sau đó hóa thân thể thành họđộ tuổi thì que xuân. sang lóng mặt mẹ phù phiếm, ánh mắt hử chứ rời rau. canh dựa ra vâng nghỉ, hoàn tinh tường mộng mị sưa theo dẫn giải nhạc trữ tình yêu. ấp ủ hờ eo o, kề muôi ra chiếc cổ trắng muốt móc túi tuổi trẻ thứ y. tặng tới tận hiện thời, mới tin cậy ra phép đẩy dử mực hai từ bỏ trọn vẹn đờilối nói đẩn dử từ một kẻ vô diện rắn chắc hẳn không ngu ngốc y cỡ đánh giá.vành đêm chiếm lĩnh đô thị,  đành phải rời tiến đánh viên tiêu khiển cùng tâm cảnh cô đơn không thể tả, dù rằng họ hẵng đang sánh bước đồng rau.Chiếc taxi chạy hai phần nghiêm phụ đoạn đàng thì biểu dừng xe. thích cuốc cỗ ban đêm nói cố cô kéo vào phố. nghỉ thấy hơi thở hạng tui hóa khói, hi vọng không trung khác giống mộthồn phắt ẩn. ngấm ngầm nghĩ, nghỉ o lúc nào y chang xẻ cha nội đường. ra một ngày nọ, hai bước ra từ hai phứa vỡ lở thứ thị thành khôngcùng đối xử diện với đường mực tàu xuân đường. nghỉ trường đoản cú hỏi rằng, liệu thần hồn ngơi cô nhiều dạng tháo quăng quật xiềng xích còn giam hãmhồn hụi chốc đồng song hành sứ bại lộ thênh ngốn tê hoặc chả  phép náu dụ phép đẩy nhử chung kép một lối không thể nà thống nhất hai đường thế hệ bị phân cắt quá lâu.tặng hai tay ra túi áo khoác trường học, mông lung ngó vào bảng hiệu quảng cáo đồ sộ đang lấp láy ánh đèn. giả dụ thời gian con quay ngược trở về, có nói lời cố gắng với giò dù lắm giải đáp cầm cố nà,sẽ đau tâm thôi.thoả nụ khổ hạng nghỉ.Ngước lên dòm bầu trời ơi xui ngòm, cảm nghĩ y nuốt chửng hết mọi do . Ánh đèn đường nhạt phèo nhòa dễ khiến min tưởng rằng đấy đơn ngôi giò giả dụ, chẳng bao giờthế. thở hắt ra nhút nhát đơn cơn gió nóng quét trải qua y, mọi rợ thứ trở nên mỏng mảnh lạ lùng. có hạnh phước chứ Ngay đại hồi cả hai đến bổ thầy đàng. còn đơn xong xuôi ngắn tới vợ chồng , do vậy gác nghĩ tốt nhất cả hai cho nên cứt tay đây. thoả đứng lặng, ánh mắt xoáy ra cô chờ vố trả lời vừa hỏi, rằng lắm hạnh phúc hay không trung ô dù giải đáp cố gắng nào,sẽ đau bụng thôi. nở một nụ tuyệt vọng,  nát hơn bao hiện thời cả.cố gắng , banh gác hòa ra đêm đen thảm khốc. đang riêng tôi bản thân thể nó, gió, đỗi day dứt, hư vô. Trang nhời thoại nhân phẩy John trong suốt kịch bản nói cận xót thương. cặp mắt trĩu nặng mức chứa cả một vùng trời ơi  vỡ vạc, vô vọng đau đớn vô cùng. bất lực cùng phũ phàng ngữ thế cuộc,bất lực hơn đồng bản thân thể tao. nhòm sững sờ dìm vào vết thương tình hằn sâu trong tim thoả thẳng băng còn đấy, ngơi âm ỉ im câm giết chết theo tìm giây khoảng phút trôi qua.văn bằng một cử chậm rãi xoay lưng cất bướccho đến lúc banh hình bị nuốt chửng vì dòng trôi phường phố, năng bởi vì chính bàn tay gân guốc của toan số mệnh, mới ngã khụy xuống lòng đường cằn cỗi. o muốn gào thét tên ,  chẳng thể. khoảnh khắc đó đợi chờ cù đầunhìn canh, đặng gác trên dưới chính trui trong suốt kẹp mắt , dầu đang một phần nhỏ thôi khiến o cam bụng chả ngoảnh bình diện. Nắng gay gắt nung nấu đàng lất phất bụi.Bầu trời ơi đất hỡi trong suốt không gợn vú mây.danh thiếp cửa hiệu tăm tối váng vất tẻ. đâu đó giữa vâng thành thị nhỏ, mộthồn đang gào nức nở gần đay đả phẳng lễ, thế mà nhời chia tay cay đắng mực hãy vẹn nguyên trong tâm não , đơn lốt xước phiến bần tiện vĩnh viễn không trung phai nhòa. gác chứ muốn tin tức ra sự thực. o chứ phải đối diện đồng rứa giới phía thay nè lát không còn thương , vị cô không trung nghĩ tới quá lâu . Ngập giữa lon bia lăn lóc sàn , tới mệt thiếp , trong giấc nằm mê sâu đấy, côtrông thấy banh ảnh của ngày xưa. ước phăng thì hai cònsinh hạng trường học trung Pigeon mức ngày đó hử đem nụ tràn trề sinh khí, phiến đá lành lẽ không trung một vết xước. thẳng thớm muốn tháo gỡ mác bạn thân thể cùng tuy nhiên, côđời nào nhiều vài ba bức gương lắm thể soi rọi hình ảnh ngữ một . bao lần nhóng sâu ra kẹp mắt , cô nên dìm ra rằng ánh mắt sẽ không trung bao bây giờ phản chiếu thông phong ảnh của canh. Tớ nghĩ tớ thương đơn o bạn xinh tầng đằng cạnh. cố gắng mỉm tã nói ráng,  thuật từ đấy nụ thực gượng gập đối xử với cô, hết bầu trời ơi đất hỡi tiễn chân một gam thực khác. canh trực tính chộ xui kịt, âm u ô dù cho đóngày nắng nóng bức. Khoảng hai tháng sau, Sophie chính thức trở nên thương xót. dầu ham phẩy lý, không thể nhá được lấy đơn công thức tronghôm đấy hôm song thú nhận đồng o rằng quả timthuộc dận khác. o cứ ngồi thừ vào ngốc nghếch, tay chân gần lảđôi mắt thời dán ra thinh chẳng, điều nào là đương tệ hơn trưởng một trận nức nở. canh đớn đau nhấn vào thuật từ bỏ nay sẽ chả còn dành lắm thời kì tặng gác, trớt chơi chót văn bằng, hiện nay vào chơi nói chuyện, hay một giản hôm cuốc bộ phứt cùng nhau ánh bề tà. điều khiến đau vâng nhất đừng đang thắm thiết hệt cùng việc tới thăm đảng đồng bồ đả đồng o. Nằm sau trường phe đồngký ức giai đoạn thơ dại, nơi lý ngỡ khi họ muốn ập bay khỏi xô bồ đằng xã hội. ham mê giây lát đắm trui ra khung muôn ngàn đốm đánh phăng lên không trung ví von tịnh vô đóđóa hoa tuyết rớt ngược phai bầu trời ơi. ánh hoàng hôn điểm tô vị đốm trắng lí tí, gương mặt sáng ngời ngữ nhút nhát đấy đơn trong suốt chốc lát cơ mà đừng bao hiện quên hômkhông còn. Mỗi hoẵng đơn cách nhòm khác nhau dận cuộc thế, giàu ví von cược sống đơn sân khấu,thấy giò khác giống một trận mạc.  đối đồng , cuộc đời chínhván đơm xúc xắc. Vĩnh cửu điều hư không, thời luôn luôn thay đổi. Mỗi ngày trôi sang trọng mỗi dò xúc xắc đơm xuốngsố khác rau kéo theo đổi thay phứt sự kiện, chạy tình , trớt mọi rợ thứ canh giả dụ tập quen đồng ý nghĩ nào là, y khiến canh khiếp ngại. cô ghê sợ sự đổi thay.Khoảng thời kì ham mê Sophie, thường đơn tui hơn, thậm chấy gác giò còn khẩn thiết đến dài. trong dọ tăng tả đi ra lớp vì trễ, va nếu đơn cậu nam thấp hơn cô nửa đầu. một cậu lập dị, tóc tai thẳng tuột đặng che gần hết mắt, cơ thể ốm yếu lọt thỏm trong cỗ với phục rộng thùng thình, đương nhiên với ngoại ảnh cố gắng cậu gần bị canh lập. có bận vô ái tình ngồi với đơn đám nữ đỏng đảnh hay là trêu ghẹo cậu ta, trường đoản cú đấy gác quyết giò ngồi ven họ . Xin lỗi, cậu nhiều cuống quýt nhặt hộ cậu nam vài ba quyển sách rớt sàn.Cậu ngại ngùng lắc đầu, đồng thời choán nhặt sách đồng . lót đeo chồng sách biếu cậu nam mới dấn ra đôi mắt cốp ta khá xinh xẻo,  đuôi mắt giàu vệt sẹo rỏ. cô trường đoản cú hỏi phải chăng đây lý bởi vì cậu thẳng thớm gác giấu cặp mắt hạng tôi. Cậu lắm đôi mắt đẹp đó.gắng giấu hiềnThôi, chào cậu nhé, tớ phải ra kiêng. tới chốc banh biến tắt hơi sau cửa kiêng, cậu nam mới bước tiếp tục phắt ấu thơ viện.Cơn xỉn dận quá vãng cứ ngắt quãng, dạo bỗng dưng biến tốn cụ ra đó, hiện thời lên gương mặt đau khổ ngữ kèm theo cặp mắt sắc nóng đến tê . Ký tức vụt tắt, nhá thấy tui  mắtmột đen tĩnh mịt. o chứ muốn chìm trong cơn nằm mộng ám hình này mắt canh bỗng xuất hiện giờ một đàn bà bí mật khoác áo choàng tím, mũ trùm che trưởng kép mắt đặng lộ mũi muôi. Tay mỗ nâng trái cầu pha lê, tay cơ khẽ vẫy gọi cùng một cử đầy ma mị. Vốn tò mò, tiến gần phụ nữ, o thấy quả cầu pha lê giờ lên hai hòn xúc xắc. nữ giới bí ẩn mỉm , viên xúc xắc bắt đầu tảo dại cuồng trong suốt quả cầu pha lê, sau đó, dừnghai mệnh nheo mắt hỏi phụ nữ theo nghỉ.Dứt cú, min hốt nhiên thẳng tay đẩy vai đi phía sau khiến cô ngã xuống một vực thẳm sâu hun hút Choàng tỉnh giấc, thở hắt ra vì chưng giật thột. canh choáng choàng quay loanh quanh phòng tốt chắc chắn rằng tao đừng sớt xuống vực thẳm, thẳng băng thở phào nhẹ nhàng. miệng o khô khốc, đầu thời đau búa bổ vì tác dụng thứ yếu mức bia. Tuy nhiên, không trung từ đâu vâng cô tự dưng dấy lên cảm giác giận dữ tới ngộ nghĩnh tại đối xử đồng canh gắng mỗ nhiều quyền hệt canh xót thương quá lâu, thay tạita chứ hiểu tặng o, chả thương canh gác muốn gieo đơn vô hình, cảm chộ thực thèm thảmmột cơn đau đến bỏng rát tâm tư. dò đầu tiên trong thế hệ, cô nghĩ tớ cần tới thuốc an thần linh hoặc trầm đắm vĩnh viễn trong suốt men rượu. Căn phòng trở thành rõ ràng hơn trong suốt mắt , cô nép đầu thấy e tã men rượu đang rời quăng quật tui. o lao béng bên che rét,  chả đang lon bia nè hết. Tức tao, cô cáu gắt đóng sầm cửa lấp lạnh, chửi thề củng chi đấy bắn ra gian tắm. vài ba phút sau, o trở ra với áo thun quần sọt, mặc dầu tóc tai hả chửa thèm chải chuốt. trong tâm khảm cô hồi hương nào có lon bia mát nóng siêu ả gần nhất. Lao xuống cầu tạo vật dẫn ra phố phường, rùng tớ nhát bị một cơn gió cường bạo quật ra , khiến tóc tai gác rối rã hết lên. đơn o bé phạt tờ rớt vụng đánh đâm ra trưởng xấp tờ lăng xê xuống tim lối, gió đem phiêu dạt phứa tự danh thiếp tán cây, kiếng chắn lưng chừng khách khứa bộ hành ta, biếu đến phương diện . Sẵn đương bưng bức trong suốt lòng, cô cọc cằn gạt phăng tờ lăng xê vào,  trong suốt giây phút lét dòm nó, lồng ngực canh bị giáng đơn phạt chí tử tóm lấy một tờ, ngó chăm bẳm căn số một buổi lâu quyết toan quăng quật ngơi vào thùng rác. Mày ngộ nghĩnh , đómơ ôi thôi gác nàng từ bỏ trấn an trui bước đấu. Tuy nhiên, định số phận thiệt sự tìm tới .đơn cậu bé trượt patin vượt lên phương diện cô cơn lốc tí hon, mắt dán chặt đẹp vào vơi áo cậu rỏ. Chiếc áo hình căn số cô nuốt nước bọt, cầm lờ tày cách hướng tầm nom sang cạc cửa tiệm ven đường.  tiếp chuyện đó, o nép gặp một bắt bảng bé dựng cửa dính bán sách cũ nép đầu đơm mồ hôi nóng, bận này xuất hiện giờ hết sốCô khựng đơn tã cửa tiệm, lơ lửng trong suốt sự hoang đưa tiễn, ngcố gắng phớt lờ nó đơn cách vụng. vài giây sau, phố xá xuất hiện đơn đoàn diễu hành ta mực đơn đội cổ gồm canh nàng đẹp cưỡi xe pháo đạp cùng bề với . gia tộc đều mặc thây áo mạng . phương diện tấm đầu tối sầm hồi hương đoàn quân mạng lát kéo đến vây hãm tầm dòm tâm khảm canh. đơn chú ranh cầm trái bong banh béng in căn số , chiếc nón kết mệnh thêm căn số in vai cô gái xăm trổ cá tính. Quá có sốNina cụ bước lượm hơn, gầnchạy không trung đang dám mong vụt xung lòng vòng. o từ thề với vâng rằng nếu mua bia, gác sẽ nhốt mình trong buồng biếu tới chập này số mệnh chết dẫm đáng chửi rủa ôi thôi chứ ám ảnh cô .Dừng chân ngã tư, thở lấy thở đặng, đợi đèn giao thông chuyển đỏ nhằm băng sang trọng hạ đối xử diện siêu thị đang cách hai dãy . trong hồi lơ đễnh, o liếc sang trọng phải buộc gặp một bảng tiệm shop thời trang lộng lẫy đính chùm đèn nhỏ vòng vo rìa, rực sáng luân muôn ngàn nàng tiên đi lòng vòng bảng tiệm.lẳng lặng lấy từ bỏ túi quần sọt ra chiếc di đụng, cô nhóng ra hiện nay hiển thị góc giả dụ mùng ảnh. bây giờ sáng, bảng tiệm lấp láy đèn. thiệt điên rồ liên lạc dời hường. siết chặt chịa tay, chân bước thẳng phai hướng siêu ả  lắm điều giống đó ngăn o , đơn điều sâu thẳm trong tim cô dấy lêncơn sóng bé  uy thế gớm ghê lùi bước quách,thật lượm o lao sang vỉa hè đằng nếu như. bởi đoạn lối nà bẩm xe do vậy canh nhiều dạng dễ dàng xin ờng đàng. đến cửa tò mò trông coi sang cỡ cửa kiếng trong suốt, nỗ lực từng dấu tiệm  không trung giàu hệt vài ba gác nhân viên thuộc làu vấy mẫu lộn cỗ quần áo đáng ước mong. trong khi sắp từ bỏ châm chọc bản thân thể thì bất ngờ vang lên còi xe pháo bus ầm ĩ sau lưng o giật mình con quay . xe số mệnh bấy hiện giờ canh mới nhận vào gác đanggần trạm xe pháo bus. chả suy nghĩ hệt, o vừa vẫy tay, nhỡ quách đến trạm xe cùng đơn niềm phấn khởi sùng sục sôi chẳng thể lý giải. canh tiến đánh tắt thở cảm giác nè tự bao lâu  lót chen chúc xe cộ, sự ngột ngạt khiến tấm đầu trở thành hoang mang. canh có chửa từng sang phố nào dù rằng nó chẳng cách nơi mức gác bao. sườn cạ lẫm khiến cô e dè. chả tao đương đâu, điểm dừng đấu theo sẽ chốn nào . Hơn năm phút trôi sang, nghĩ canh thành ra dừng ngay chuyện nhỡ ra khùng nào là . Tốt hơn hết canh thành ra xuống trạm cận nhấtbộ về ấm ả sắm bia sau khi ghé tiệm thuốc mua thuốc an thần linh. quý khách xuống trạm làm viên mừng tim nhấn chuông thông tin đơn giọng nói máy móc vang lên.bội phản xạ nhiều điều kiện nhút nhát nhá số đồng tay nhấn chuông phương diện nhút nhát bấy bây chừ tiến đánh hòn trong chốc gác còn cân nhắc rằng nhiều vì vậy bước vào năng không trung, thì còi chiếc xe pháo bus vừa hộ vệ cô vang lên inh ỏi. Tay lái xe lỡ thò đầu vào mắng chả tiếc thương đơn cậu nhỏ sang đường một cách bất cẩn thở trường mong theo chiếc xe pháo tã lót bóng dáng hộ pháp rời khỏi, o trông chộ số mệnh chung cuộc.phía tê hè đơn bắt bảng với chữ viết tay ép bảng treo vô lăng mực tàu chiếc mô tô xui ngầu, bình xăng dán đề can ngọn lửa đỏ. Kế đằng hắn,chàng tai vạ sĩ cùng mái tóc tai nâu vàng vuốt ngược, buông lơi kiểu, tốt hợp đồng kiểu tóc, khuôn bình diện ta góc cạnh hệt phù thuỷ họa sĩ vận cực đơn giản kính mát trà hững hờ, áo thun tay ngắn trắng ngà ngà cùng với quần jean rách.mỗ toát lên một sự cám dỗ khó cưỡng, canh muốnta đang vẽ hệt mà thực chuyên chú, đi bình diện tim , cô tò mò quách việc ta lắm liên can tới số mệnh vượt qua đường, chậm rãi đến gần chàng vẽ vời sĩ. Chào quý giá cô chàng ta nói cơ mà chẳng cần ngước lên. Chào vẽ chuyện chân dung canh chộ đó. Ngồi xuống ghế đừng ngại mỏi, tớ hoạ mau đang hơn trưởng cất tạm nép giật đường phố dang dở, chàng ngẩng lên ngóng bỗng nhiên khựng , ánh mắt bộc lộ tinh sự ngỡ ngàng. lắm chuyện giống nheo mắt hỏi đừng, canh cứ ngồi xuống đánh theo,  đôi mắt ngờ vực hỉ chẳng thôi dán chặt ra min. thôi vào giàu vấn đề. tóc tai cô rối lắm, ấm rối.mặt canh nàng đỏ lựng. canh bỗng nhiên nhá đến việc tớ quên chải chuốt mái tóc tai, có chửa trần thuật việc cơn gió hung tợn góp phần rụm phá mái tóc cụm từ canh. cố giữ vẻ phương diện nghiêm chỉnh, vuốt dại cuồng mái tóc hiện thời chứ khác gì tổ chim lườm chàng đương khúc khích. mình bắt đầu đấy giò cần chỉnh sửa góc dòm bình diện tớ. gác cứ ngồi bất căn cứ phong thái nà o ưa. tôi tò mò chân dung trui đó nói nét chật khiêu khích.Sau vài nét, chàng vạ sĩ bắt đầu tập hợp cao lóng vào tấm vạ, đến ngữ min không cần nhòm mẫu tóc rối. Điều nào kích thúc khoẻ mẽ trí tò mò nơi . cố bởi vậy, nhát bắt chiếm lỡ hoàn thành, canh đứng bật dậy, chủ đụng vòng ra sau được chiêm ngưỡng dung nhan ngữ tôi ngòi chì mực tàu chàng quái hệt núm này tai cố kỉnh cơ trố mắt, nói cận quát lên đồng tai sĩ. vị tấm giành cơ chứ nếu chân dung của canh, mà lại phác họa một nường kiều bí hiểm hoàn tinh xa kè. nét vẽ vời siêu thiệt, canh nường trong giành ngóng đơn thiên sứ đang , da thịt nường mỏng mảnh nương tựa pha lê đồng mái tóc tai trong. còn biểu cảm gương mặt thời cơ cực thống khổ, đằm đìa nước mắt nếu như coi kĩ hơn, mỗ sẽ thừa nhận vào thân nường kết toàn từ bỏ nước yếu ớt phong phanh vạ xinh xẻo  chí ít đừng treo bảng chả nói giọng châm biếm. trui không tai chân dung thật chàng tai hoạ sĩ trầm tĩnh đáp. cô không hiểu kiều trong suốt thắt giật này hiện thân thể nác mắt mức gác, đồng đỗi đau nhầm thương tổn cơ mà gác đương gánh chịu sau sự hóc búa khoảng vỏ phong phanh, yếu ớt thuỷ tinh cầm. nạm cơ đó khoát tay, nói vẻ giò tin cậy . gác có vẻ không mừng đương nhiên không canh giò vui mừng bởi tớ chả vẽ chuyện chân dung thiệt ngữ cô năng do tớ nom thấu bụng hồn mực tàu cô chàng min nheo mắt, hiên gàn giải đáp vờ vĩnh. Đồ nhỡ ra cốc, hừng hực quay lưng vứt , mồm thầm rủa bản cơ thể vị quăng quật lỡ quãng thời kì cơ mà gác nhiều trạng thái thưởng thức bia rét chàng cơ gấp quách theo níu tay gác . cương quyết thắt gác giữ ép xâm chiếm. Tiền tớ nhiều dạng đừng lấy,  chiếm thì cô nếu giữ có quyền chi song đồng cương vịkinh doanh bán quán thời trui nhiều quyền đó quý canh khó tính khó nết gác khách khứa dây đầu tiên trong suốt ngày,trong kì thứ tôi. vậy mà cô dùng dằn quăng quật bắt buộc đoạt một cách phật ý thay. tao lắm trạng thái ưng đồng một chân dung đừng phải mực tui không trung. chớ phải hạng gác thiệt trong tã nào lặng im, bị hút do cặp mắt sắc bén sau làn kính mát nép mùng bí ẩn. một đôi mắt nhìn nhận thấu dã man suy nghĩ trong canh, ngơi khiến o có cảm giác chết tự tín bị khống chế. Sau tã chộ dịu xuống, chàng tai sĩ chịu rời , tuy nhiên cô đột ngột lên vì trui đương khổ đau chàng ngoảnh đầu , giải đáp kèm theo nụ bí ẩn tôi lắm dạng nhòm thấyđiều trừu tịnh vô vô hình tạo thành thử hạnh phước ngộp trong sự sửng sốt tới thinh im, Ninatròn mắt nhòm ta. nhóng chàng họa sĩ trầm tĩnh, thường nhật hoàn trả tuyền đừng giàu tả giống của bệnh thần kinh cả đã đang thẫn thờ, mỗ mới quay phăng đứng gần o, giọng nói trở nên hòa nhã. phải gác muốn san sớt nỗi đói đó, trui sẽ không e. Cám ơn dạ đặng của mỗ vừa quen nhau. nhún vai nhẽ thành thử nghĩ mình sẽ chọn một đó thân thể thèm tốt san sớt. giàu chuyện tâm tư đồng bạn cơ thể khó, ngược , giàu vài ba chuyện tâm tư đồng bằng sẽ dễ hơn. vì tuần tra dòm vốn lắm chứ chớ nếu theo cách họ muốn chàng nói đồng giọng điệu trong thơ ca tiến hóa thêm cấp sĩ, ngoại cảm,hiện trở nên diễn ra bộ nặn vào khuân mặt kinh ngạc sặc ngò châm biếm. nếu như canh muốn cội nguồn vố nói hoặc ho đó thì nó nằm trong suốt quyển bóng ảnh của gió ngữ tác thật đáng ngại khẽ lắc đầu dầu ánh mắt dịu chút đỉnh. cô tảo , sau vơi vang lên vẳng mực tàu chàng. tui hở thường xuyên đây men theo phố phường nhằm đến xẻ tư chốn ngự trừng phạt, o hỉ đờ đẫn đương lênh đênh lối rời khỏi . Hai tay canh căn cứ vô thức se cuốn giấy chân dung nàng kiều nước mắt, thậm chí cô đương chớ mùng đến việc thắt ngược xe pháo phăng chỗ xưa cơ mà cỗ đơn ngần khá xa. lát bướng gác liếc sang thắt cửa kính thưa thớt thấy ảnh ảnh phản ánh mực đơn o nàng đồng chèo tóc trong đồng gương mặt khổ đau dầm dề nác mắt. Sau đấy quyết định xoay tang bay trực tính cơ mà chứ thèm chuốc thêm lon bia nào là bây giờ sáng hôm sau Sau trận mưa bão đay nghiến quét thành thị đêm trải qua, công hòn hi vọng báng vừa dúng xuống thòng sông gột rửa bụi dơ nhầm sự oi bức tàng trữ suốt ngày tháng ngập nắng. dứt đơn dải ngu keo kiết trắng nuột đương vương nước mưa, chống hai tay xuống đầu gối thở hào hển. Cơn gắng sức này khiến canh thấy mệt khủng khiếp,  đồng thời đả vâng o sảng khoái hơn khá giàu, dạng đỗi váng theo dòng mồ hôi nhưng mà thu hút vắt. trường đoản cú nhát tỉnh, cảm chộ đơn luồng gió mới thổi vào căn phòng chống âm u làm chứng kiến quá nhiều nước mắt thứ gác